nó.
.
Tờ mờ sáng, An cập nhật status : " Thèm
yêu" . Hôhô thế mới hay chứ. 2 cái chữ "
Thèm yêu'' của nó câu like đáng kể , hơn
trăm like, ckà ckà. Có mấy coment ý ngkĩa
phết.
Linh- con bạn thân An ngay tắp lự inbox
-
Nhỏ này hôm nay thèm yêu mới chết
chứ... Hêhê, mày để đấy chị sắp xếp cho
- xời...
- Nhân tiện thì nghe giang hồ đồn là cũg có
một
anh đag ngóg trôg mày lắm đấy...
Hoho
- Mày biến tao nhờ.
Trời
xanh xanh. Lá xanh xanh . Đội nón
xanh xanh. Đôi mắt An cũng log lanh một
màu xanh nốt. Rảo bước đến trường , cái
mặt nó hài hước chưa bao giờ thấy . An vô
tư hát Chú ếch con... Ờ nhỏ này còn có một
sở thích kì dị nữa là hát nhữg bài dành cho
mẫu giáo. Không thì cũg í a mấy câu cải
lươg . Trời. Aj dụ nó ngke nkạc trẻ được thì
đúng quả là thiên tài. Nó sẵn sàg đập tan
tành cái máy nghe nhạc của đứa nào nhét
vào tai nó cái mớ nhạc sàn , nhạc trẻ, nhạc
ráp tùm lum. Nkưng thôi , để chuyện ấy
sang một bên. Nó đag đi học , vô tư đến
mức khôg biết có ai đấy đứng quan sát nó
từ đằng xa.
Tiết
toán diễn ra một cách nhạt nhẽo. An
mơ màng nhìn ra cửa sổ, nắng đẹp, gió
mát, chà, giá như mà nó ngủ được... Bỗg
nkiên con Linh phá tan cái khung cảnh lãg
mạn của nó bằg một cú nhéo
-ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ
... Bà nộj làm trò j đấy? - An
nhăn nhó ôm cánh tay nhìn sang con bạn.
-
Tao cho mày tỉnh, thèm yêu đến mức tao
gọi cả chục câu mà ko thèm nói lại...
- Hic, thế cô giáo đâu?
- Ra
chơi rồi kái con người âm này.. Mày từ
đâu chui ra thế?,
- ^___^
...
- Thế mày gọi tao có gì ko?
- À.. Tí nữa tao có
việc về trước, ko chở mày
về được.
- Ờ , thế tao về một mình cũng được.
- An này...
- Ơi
- Lỡ
mà tao có đắc tội với mày thì cũng bỏ
quá cko tao nká?
- hở? - Nó ngạc nhiên.
- Hở thì đạy vào, tao nói thế tự hiểu.
Nói
xog. Kon Linh chạy biến đi, để nó ở lại
còn chưa hết ngơ ngác.
. . . . . . . . .
Tan tầm. Thu
dọn sách vở, nó thở dài sườn
sượt. Lại đi bộ về rồi... Nản ơi nản. Nkưng
thôi kệ , An xách cặp bước ra khỏi cổng
trường. Rõ khổ! Nhà